Có việc ra ngoài, ông dìu bà vào phòng và dặn :
- Bà nằm nghỉ ở đây nhé, khônq được đi đâu, khéo lại ngã thì khổ.
Dặn dò xong, ông khép cửa, đi ra ngoài. Một giờ sau ông về nhà, chẳng thấy bà đâu. Ông hoảng hốt, tất tả đi tìm khắp xóm. Một lát sau, thấy bà lò dò đi về, hỏi ra mới biết bà ra lộ mua mấy quả trứng.
Đưa bà vào nhà, ông giận dỗi :
- Tôi đã dặn rồi mà sao bà không nghe, lại ra đường, nhỡ xe nó húc phải thì tôi phải làm sao. Bà không nói gì chỉ nhìn ông cười, ánh mắt chứa chan tình thuơng yêu.
Mắt tôi bỗng cay xè.

Dù đã 86 tuổi, 1 lần té ngã do tai biến, chân đi không vững,
nhưng mỗi sáng bà vẫn ra sân quét lá như một thói quen không thể bỏ.

Đoạn đường này, Bà đã đi qua mấy chục năm, sao hôm nay có vài trăm mét, mà di hoài không tới.
© Ghi rõ nguồn https://giaidieuhanhphuc.com khi đăng lại nội dung từ website này.