Nghe anh , bài hát mùa đông
tạc vào đêm Chúa nụ hồng tình em
dịu dàng khúc dạo bình yên
thả em nốt nhạc vui miền tim anh.
Đua nhau lên Đồi Hồng (*)
Chân như trồng tại chỗ
Tà Cú leo ngạt thở
Đồi Hồng bước lâng lâng !
Thời gian cứ vô tình trôi mãi
Tuổi thanh xuân trở lại bao giờ
Với anh, em vẫn còn thơ
Nụ cười xao xuyến trai tơ thuở nào !
Một ngày không thấy nhau
Hồn ai bỗng dại khờ
Một ngày không có nhau
Thiên thu vàng nỗi nhớ
Êm dịu hơn xuân, em hay mơ?
Thiên tư thánh thiện, một trời thơ
Em xua phiền muộn, gieo thi hứng
Yêu khắc lên tim chẳng thể mờ.
Hôm nay con đi học
vẫn y như ngày đầu
đưa con vào lớp một
lòng mẹ đầy lo âu
Hỡi người nếm rượu hồng say
Dừng chân chốn cũ mưa day dứt đời.
Thôi còn nửa kiếp rong chơi
Biển tình lai láng chơi vơi sắc sầu.
Thương mái tóc huyền xỏa ngang vai
Nửa như tinh nghịch, nửa trang đài
Cái nhìn tình tứ xen e ấp
Xui trái tim anh đắm đuối hoài.
Điều gì khiến ta quên
Con trăng vằng vặc nhớ
Điều gì khiến xuân lên
Hoa mai vàng đua nở ?
Sao em trốn mãi vào chiêm bao
Say giấc, mơ chi nước mắt trào
Có biết anh mang sầu vạn cổ
Ấp đầu, tay gối khéo quên nhau !
Mặc sức buồn, chỉ dăm phút thôi
Lòng còn thanh thản ngắm mây trôi
Chim bay về núi, chân trời mới
Cũng chỉ là nơi chúng có đôi.
Anh yêu ơi, làm sao anh thấu hiểu
Hình bóng anh cháy bỏng trái tim em
Vạn vật trên đời còn có đổi thay,
Nhưng tình em mãi muôn đời vẫn vậy!
Người đâu rồi
người ơi
sao cứ để em chơi vơi
trong những điệu thơ buồn
Anh hãy mở lòng một chút đi !
Để thương để nhớ tuổi xuân thì
Xem trong ký ức còn em đó !
Cô bé hay cười nụ mỉm chi.
Xuân vàng - ngọc Bích* mấy mùa qua
Mai*, Cúc*, Sen* tươi Thành* chậu hoa
Ríu rít chim Oanh*, say Tùng* bách
Líu lo đàn cháu chúc ông bà.
Hương Tết vẫn còn mưa cứ mưa
Sài Gòn ngao ngán sắp giao mùa
Sao - anh không tắt cùng trăng chứ ?!
Đời vắng nhau rồi ai đón đưa ?
---
Ta chia nhau
một nốt nhạc
nửa rộn rã
nửa lặng sâu
như giọt châu
lung linh thắm
như say đắm
mối tình đầu